trước đến nay chưa bao giờ vào bếp thì Tiểu Dĩnh cũng chẳng nửa đêm còn vo gạo nhóm lửa, bận đến nỗi như một phụ nữ gia đình thật sự.
Thực chất bây giờ việc cô muốn làm là tiếp tục đắp mặt nạ lên mặt, việc mà cô chưa kịp làm lúc nãy, sau đó ngâm mình nửa tiếng trong bồn tắm, cuối cũng ngủ một giấc ngon lành.
Nhưng chẳng mấy khi Diệp Hạo Ninh lại ngoan ngoãn như vậy. Hai tay buông thõng đứng bên cạnh, nhìn cô tỉ mỉ vo gạo rồi cho vào nồi áp suất. Cô thật sự rất cảm động, bởi vì một người rất quán triệt lời dạy của người xưa đó là quân tử không vào bếp. Trước đây ở thành phố C, dường như chỉ nói đến ăn cơm chứ chưa bao giờ cầm một cái nồi cái bát, hay cái thìa bao giờ .
Mặc dù bây giờ anh không giúp gì, nhưng dù gì anh cũng đã chịu đứng nư thế này, cô đã rất hài lòng rồi. Thế mà ma xui quỷ khiến thế nào mà lại cam tâm tình nguyện bận bịu thế này nấu đồ ăn đêm cho anh
Đặt cái nồi lên bếp lửa, Tiểu Dĩnh lau sạch tay, quay đầu lại nói :"Nấu cái này, anh nhất định phải ăn hết cho em"
Diệp Hạo Ninh không trả lời, dường như tim đạp hơi nhanh và loạn nhịp, đôi mắt sâu thẳm và yên tĩnh nhìn vào cô, dần dần rời đi.
Tiểu Dĩnh không thèm để ý đến anh, quay người đi vào trong.
Ai biết được anh đột nhiên kéo cô lại, ngón tay vẫn hơi lạnh, còn cô vừa nấu ăn nên hơi nóng, nhiệt độ như vậy lại rất thoải mái.
Cô không rút tay lại, chỉ hỏi :"Làm gì vây?"
Diệp Hạo Ninh lại không nói gì, vẫn nhìn cô chăm chú, cho đến khi nhìn thấy da cô hơi tê lại, mới đột nhiên hỏi:" Tâm trạng em hôm nay rất tốt sao?"
Những cô hoàn toàn không hiểu là ý gì.
Kết quả anh lại cười, đưa tay nhẹ nhàng véo khuôn mặt nghi hoặc của cô :"Nếu mà ngày nào cũng thế này thì càng tốt". Giọng điệu hơi than vãn, chóc lát đã biến mất, sau đó liền kéo cô vào trong bếp.
Tiểu Dĩnh hơi buồn bực, tự nhiên lại nghĩ đến quan hệ của cô và đứa cháu ngoại Đông Đông, cũng rất thích véo má của cô, cảm giác sờ vào đôi má phúng phính thật thích, không có việc gì làm liền không kìm được đưa tay hung ác ra véo.
Đương nhiên bây giờ Diệp Hạo Ninh cũng đem cô ra làm đồ chơi để giải sầu
Cô không có thói quen ăn đêm, sợ béo, mặc dù cân nặng của cô rất bình thường, nhưng phụ nữ thông thường đều hy vọng mình gầy thêm một chút, cho nên nghiêm ngặt chấp hành các ý kiến trên những trang web thời trang, buổi tối tuyệt đối không ăn.
Cháo đã nấu xong, Tiểu Dĩnh chỉ múc một bát, tiện tay để lên bàn, sau đó ngắn gọn từ trên xuống :"Ăn đi"
Diệp Hạo Ninh chậm chạp ngước mặt lên nhìn cô :"Hành động và giọng điệu của em như đang cho thú cưng ăn vậy"
Cô nhếch nhếch khóe miệng nói :"Thú cưng cao cấp như anh em không nuôi nổi". Nói xong vênh váo tự đắc quay người đi vào buồng tắm.
Diệp Hạo Ninh chỉ cười cầm đũa lên cũng không tranh cãi với cô.
Thực ra anh càng thích cô như thế này hơn, thỉnh thoảng đấu khẩu, sự kiêu ngạo cũng bắt đầu trở nên hung hăng hơn, có khi còn không coi anh ra gì, nhưng anh lại thích. Bởi vì tràn đầy sức sống, dường như cả cơ thể trên xuống dưới có một sức sống sục sôi, như ngọn lửa đang đốt cháy mục tiêu sáng rực, đến cả ánh mắt cũng trở nên lấp lánh và linh động đến lạ thường.
Khi đó, tất cả những cái đó xuất hiện trong trạng thái quan hệ của 2 người đang hòa hợp và tốt đẹp
Anh phát hiện cô rất dễ bị ảnh hưởng của môi trường xung quanh, cảm xúc lên xuống không ổn định, giống như một đứa trẻ chưa trưởng thành. Giả dụ 2 người cãi nhau hoặc đều không vui, cô liền không thèm nói câu nào, dường như tinh thần mệt mỏi, sắc mặt cũng ảm đạm theo, cứ trầm tĩnh như thế
Dường như có thể khiến người khác quên đi sự tồn tại của cô.
Nhưng anh lại không thể nào không chú ý đến cô được.
Nhớ có một lần, anh về nhà rất muộn, thực ra uống hơi nhiều rượu, đầu cũng hơi choáng váng, nhưng đi vào nhà liền nhìn thất cô ngồi trên chiếc giường nhỏ mềm mại.
Ánh đèn sáng rực, tấm nhung tơ màu đỏ hồng làm cánh tay lộ ra ngoài của cô trắng nõn nà, quả thật giống như là viên ngọc thượng hạng tinh tế mượt mà, dưới ánh đèn dường như có cảm giác trong suốt. Anh cảm thấy mình say thật rồi, cho nên lần đầu tiên thấy sắc đẹp tầm thường trên cơ thể cô thực ra không hề xấu.
Anh đi lại đó, bước chân hơi lảo đảo, đến hơi thở cũng không ổn định :"Sao vẫn chưa ngủ?"
Cô quay đầu lại nhìn anh không nói
Lúc này anh mới lờ mờ nhớ lại, buổi sáng lúc ra ngoài hình như cũng không nói gì. Thời
Prev..
1....
65.
66..67..68.
69.
...97..
Next Đến trang: