tiệc cá nhân, là tiệc đại thọ 60 tuổi của một vị chủ tịch nào đó, không khsi cực kỳ hoành tráng náo nhiệt.
Cô vừa bước vào cửa đã chau mày :"Chẳng lẽ phải đợi đến 12h đêm mới kết thúc sao?" bởi vì có rất nhiều khách mời, cô hướng ánh mắt sang người đàn ông cùng người phụ nữ đang chỉnh chu trong bộ trang phục lộng lẫy, cahof hỏi từng người từng người một, e rằng phải tốn không ít công sức. Huống hồ yến tiệc lại mang tính chất thương nhân, trong đó việc lôi kéo tình cảm, mối quan hệ vốn không phải là ít, đó là một việc cực kỳ tốn thời gian. Còn cố lúc này vẫn chưa thích ứng với những trường hợp này, thế nên chỉ thấy hơi nản lòng và mất kiên nhẫn.
Diệp Hạo Ninh nghênh diện gật đầu chào hỏi một người đàn ông, rồi mới thấp giọng nói bên tay cô :"Cứ cho là em muốn chơi đến khuya, thì có lẽ chủ nhà cũng chẳng chịu đâu. Ông Trịnh này nổi tiếng giữ gìn sức khỏe, nghe nói trước 9h tối đều phải lên giường đi ngủ rồi, lúc 6h sáng dậy chạy bộ, mưa gió không cản nổi lòng người, thế nên, thời gian yến tiệc lần này cũng không kéo dài quá lâu đâu, em yên tâm đi". Anh liêc mắt nhìn bắt gặp mặt mày rạng rỡ, ngưng một lát, rồi lại cười nói :"Nhưng mà vô vị không hứng thú là một việc đương nhiên rồi"
Cô cảm thấy mất hứng, bất giác sa sầm mặt :"vậy thì làm sao đây?" trong lòng nghĩ, con người này nói chuyện đáng ghét thật, cứ hay dẫn dắt một lối ra ròi lại phá hỏng tâm trạng tốt đẹp ban nãy của cô.
Kết quả là Diệp Hạo Ninh không màng để tâm nói :"Anh làm sao biết kết quả được"
Quả nhiên là đáng ghét mà! Cô im lặng một lúc, đột nhiên thần sắc nghiêm túc thương lượng với anh :"Lần sau, những trường hợp thế này, anh tìm người khác tháp tùng anh đi nhá. Bọn anh chẳng phải đều có bạn nhảy đó sao? Bạn nhảy có phải được dùng phái đến trong những trường hợp này không?"
Anh khẽ nghiêng đầu nhìn cô
Cô tiếp tục :"Lần sau em ở nhà xem tivi, anh tìm một người xinh gái đi cùng anh, vừa không mất thời gian của em, anh lại nở mày nở mặt gấp đôi, quả là nhất cử lưỡng tiện."
Anh nhìn cô một lúc, sau đó cười như không cười gật đầu :"Ồ, lời đề nghị đáng để anh suy ngẫm đó."
Sau đó, cũng không hiểu có phải vì báo thù cho "cung cách thái độ" của cô, anh bỏ mặc cô một mình rồi xoay người cùng nhóm bạn bè cười nói vui vẻ.
Kết quả là Tiểu Dĩnh cảm thấy vô cùng nhàm chán, một mình đảo quanh một vòng trước bàn ăn dài, ăn tượng trưng một chút, sau đó nép mình sang lan can đứng nghỉ ngơi.
Ở đây quả nhiên yên tĩnh hơn phòng khách sạn, ánh trăng trong như nước, chiếu xuống đài phun nước tại hoa viên phái dưới lầu trông như một dải ánh sáng trắng lấp lánh, tựa như những vì sao trên màn đêm đang rơi xuống mặt nước, rồi lại trải dài dày đặc trên bầu trời
Cô chống tay trên thành lan can, bất ngờ thở dài, kỳ thựck là bới vì chân mỏi nhừ lại còn thấy nhạt nhẽo vô vị, nào ngờ liền nghe thấy tiếng "haizz" thở dài của người đứng bên cạnh.
Giọng điệu của người đó hơi kinh ngạc, còn cô lại càng kinh ngạc hơn nữa. bởi vì trên lan can ánh sáng hắt hiu, diện tích chỉ vừa đủ lớn, cô nhất thời không pahst hiện ra có sự tồn tại của người thứ 2.
Chỉ đến khi người đó bước ra từ bóng tối, kỳ thực cô vẫn chưa nhìn thấy rõ gương mặt, nhưng Tiểu Dĩnh cảm nhận được ánh mắt anh ta sáng rực rỡ dường như đang lướt qua lại trên gương mặt cô, có hơi giống cô ngày thường hay đeo mắt kiếng ra phố, cứ ngỡ đối phương không phát hiện ra mình , thế nên vẫn thường trắng trợn không khiêng nể gì quan sát những người xa lạ đang lướt đi trên phố.
Anh ta cũng ngỡ rằng cô không trông thấy.
Coay người định quay về phòng, nào ngờ người ấy chậm rãi nói :"Cô khiến tôi nhớ đến một người bạn cũ"
Tiểu Dĩnh ngây người ra, nụ cười tắt ngúm :"Ở đây không phải là quán bar"
Người ấy nói :"Thế nên, tôi cũng không phải đang bắt chuyện với cô", ngữ khí cực kỳ nghiêm túc.
Cô đột nhiên có chút hiếu kỳ, có lẽ vì cả buổi tối đã quá vô vị, nhàm chán, Diệp Hạo Ninh đã vô tâm vô ý bỏ mặc nàng, hiện giờ khó khăn lắm mới gặp một người có thể bắt chuyện, thế liền hỏi :"Giống chỗ nào? Lẽ nào tôi có một bộ mặt công chúng hay sao?"
"Không phải, giống cử chỉ"
Cô càng không hiểu "Cử chỉ nào?"
"Thì là cách ăn mặc và trang điểm dễ thương, lại trốn trên ban công ngắm sao thở dài. Người bạn tôi quen cũng giống như vậy, cả chỉ vừa rồic ảu cô rất giống cô ấy. thế nên tôi suýt nữa nhận nhầm người"
Anh khẽ nhíu mày, rồi lại ngắm
Prev..
1....
56.
57..58..59.
60.
...97..
Next Đến trang: