hút của nam châm lại một lần nữa vang lên: "Áo sơ mi màu xám thì phải mang cavat màu gì mới đẹp?"
Khóe miệng cô khẽ nhếch lên, nói một cách cứng ngắc: "Tùy anh" sau đó liền cúp máy.
Cái tên này nhất định là cảm thấy quá nhàm chán thì phải, vì trong chuyện phối hợp trang phục cô mãi mãi không thuộc đẳng cấp của anh. Trước giờ cô chưa từng thấy ai có con mắt chọn quần áo tuyệt vời hơn anh, bất kể là nam hay nữ. Trước đây không có, bây giờ cũng vậy. Vì vậy, khi tin nhắn của diệp hạo ninh gửi đến, cô càng khẳng định suy đoán của mình.
Anh nói: "Em dám cúp ngang điện thoại hả"
Điện thoại cúp thì cũng đã cúp rồi, còn có thể làm gì được chứ?, Có thể thấy anh ta đang rất rãnh, lại còn có tâm trạng nhắn tin từng chữ một để trách móc cô nữa chứ. Cô đói bụng đến phát điên lên được, xem xong tin nhắn cũng chẳng buồn trả lời lại. Ai ngờ chẳng lâu sau chuông điện thoại lại vang lên.
Tiếu Dĩnh cài nhạc chuông rất trẻ con, đó là giọng của một đứa trẻ hát bài "Hai con hổ" lại còn bị lạc điệu nữa, thật ra, đó là giọng hát của cháu gái cô thu âm hồi Tết, cô nhất thời hứng lên cài làm nhạc chuông điện thoại.
Đột nhiên cùng một lúc những người bạn đồng nghiệp của cô quay đầu sang nhìn cô, trong đó còn có một vài người lạ một mình đến khám sức khỏe, ánh mắt họ nhìn cô giống như đèn tụ quang vậy. Cô hơi lúng túng, vội vàng nhấn nút nhận cuộc gọi, cúi đầu nói: "anh làm cái gì vậy?"
Diệp Hạo Ninh cười nhẹ: "À, anh tưởng là em ngất đi rồi chứ!"
"Vô duyên". Cô như sắp khùng lên, vừa nghe thấy tiếng cô y tá gọi ở ngay cửa: "số 11" cô vội vàng giơ tay lên "Có ạ" rồi đứng dậy bước vào trong.
Diệp Hạo Ninh hiển nhiên cũng nghe thấy, trước khi cô một lần nữa vội cúp máy anh mới nói: "Trưa nay cùng ăn cơm nhé"
CHƯƠNG 10
Kết quả là đợi đến sau khi hoàn tất các xét nghiệm, Tiếu Dĩnh đi ra ngoài, liền trông thấy một dáng hình mảnh khảnh đứng trước cửa bệnh viện. Cũng không rõ sự thần thông quảng đại của Diệp Hạo Ninh Bởi vì cô không hề nói cho anh biết cô đang ở bệnh viện nào.
Vài người đồng nghiệp đang đứng phía sau, dường như ý thức được điều đó cô bước chậm lại, có người gọi rủ cô cùng đi ăn cơm, cô cười cười và nói:" Đợi người rồi"
Đối phương cười hì hì, nói:"Bạn trai àh?"
Cô không khẳng định cũng chẳng phủ nhận, chỉ nói:" Sao cô biết?"
" Thôi đi" Nữ đồng nghiệp làm ra vẻ khoa trương, như thể vừa nhìn đã biết ngay .
" Vừa rồi chẳng phải đang gọi điện thoại đó sao?" Nói trước nhá, mình không nghe trộm đâu nhá, chỉ là vừa đúng lúc thôi"
Cô cũng cười:" Không phải bạn trai, mà là chồng mình"
Trông thấy đối phương lập tức ngây người ra, Tiếu Dĩnh quả thật thấy buồn cười, dường như ở đây mọi người ai cũng đều nghĩ cô là người chưa có chồng.
Dưới ánh nắng mặt trời chói chang, Diệp Hạo Ninh đang đứng cạnh bồn hoa nói chuyện điện thoại, hai tay cô che trước trán bước đến, kỳ thực không để tâm mấy đến việc nhẹ nhàng, ấy vậy mà anh cũng không nhân ra.
Đi đến đằng sau lưng mới nghe anh nói:".............Không sao, đợi tôi trở về sẽ sang chỗ cô lấy". Vẫn là giọng nói tẻ nhạt ấy, nhưng không hiểu vì sao Tiếu Dĩnh lại cảm thấy ngữ điệu lúc này của anh trở nên ấm áp vô cùng.
Cô nhìn đồng hồ đeo tay, vừa qua 11g30, vừa nãy trong nhà ăn của bệnh viện có ăn tạm bợ rồi bây giờ không cảm thấy đói nữa. Anh đang chăm chú nói chuyện điện thoại với người ta như thế, thì cô lại quay trở lại tòa nhà mát mẻ kia, đột nhiên đưa mắt ngó ra ngoài, nghĩ bụng, thật sư không sợ nóng hay là vì quá chuyên tâm nên không cảm nhận được cảm giác nóng?
Chỉ là đầu óc chưa ngơi nghỉ, Diệp Hạo Ninh đã bỏ điện thoại xuống rồi quay người sang, bất ngờ nhìn thấy cô đằng sau cánh cửa kính, ánh mắt hai người đã gặp nhau. Anh hơi nhướng mày, dường như có chút ngạc nhiên, nhưng đến khi cô đi lại gần thì anh chỉ hỏi:" Đi đâu ăn cơm?"
" Không đói". Cô nhìn quanh, phát hiện ra anh không lái xe đến, đầu óc có chút mơ hồ, cứ như bị ánh mặt trời phơi khô vậy, một lúc sau mới nhớ ra đây là thành phố B, liền đột ngột hỏi:" Sao anh vẫn chưa về?"
Anh lại trả lời thẳng thắn:" Tối về". Dường như trước sự đuổi khách của cô, anh bỏ ngoài tai hết.
Cuối cùng, hai người đi lên lầu trên của siêu thị trung tâm thành phố ăn cơm, mỳ kéo sợi ở cửa hàng đó làm rất bài bản, lượng gia vị ướp đầy đủ thơm ngon. Dù Tiếu Dĩnh không đói mấy cũng đã ăn hết một bát to.
Ăn xong, cô tự đi về công ty, lai hỏi Diệp
Prev..
1....
40.
41..42..43.
44.
...97..
Next Đến trang: