tục viết vào sổ khám bệnh, "........Chút nữa đi truyền hai bình nước biển trước, tôi sẽ kê thêm một số thuốc cho cô. Thanh niên bây giờ chẳng chú ý gì đến ăn uống nghỉ ngơi, nên sức đề kháng càng ngày càng kém."
Diệp Hạo Ninh gật đầu nói: " Cảm ơn."
Từng giọt từng giọt dịch truyền mát lạnh chảy vào mạch máu, cuối cùng Tiếu Dĩnh cũng hồi tỉnh, nhìn người thanh niên đang đứng bên cạnh, cô cau mày, rõ ràng biết khuôn mặt này nhưng bỗng nhiên chẳng nhớ anh ta tên là gì. Chẳng lẽ sốt thành hồ đồ rồi ư ?
Cuối cùng chỉ nói đơn giản: " Cảm ơn anh rất nhiều."
" Không có gì." Diệp Hạo Ninh khẽ cúi người xuống, không biết lấy đâu ra mấy cái gối giúp cô kê ở dưới tay, rồi hỏi: " Có cần thông báo cho ai không?"
" Không cần." hoặc có thể đang ốm nên giọng nói của cô rất nhỏ, nhỏ hơn bình thường rất nhiều, khe khẽ dường như không nghe thấy gì, cô nghiêng đầu rồi nhắm mắt lại, cố gắng mấp máy môi :" Cũng không làm phiền anh nữa, chút nữa tôi có thể tự về nhà."
Cô nằm trong căn phòng bệnh mà Diệp Hạo Ninh đặt, thân thể mỏng manh ẩn dưới lớp chăn, thần sắc nhợt nhạt mệt mỏi. Một lúc sau không thấy có động tĩnh gì, cô nghĩ rằng anh đã đi khỏi, trong lòng bỗng bi thương, những ký ức tưởng như xa xăm những cũng không xa xôi quá lại lặng lẽ cuốn lấy cô như cây dây leo, dần dần thít chặt làm cô không thể thở được.
Cô vùi mặt vào gối, ngay lập tức cảm thấy ươn ướt nơi khoé mắt, càng lúc càng nhiều, nhưng không còn đủ sức để lau đi, cũng không muốn ngăn bản thân khóc một lần cho thoả.
Nhưng, vào lúc đó, trán cô đột ngột được chạm vào mát lạnh. Có lẽ vì cô đang sốt nên toàn thân nóng bỏng nên mới cảm thấy tay người đó mát lạnh.
Cô thu người lại theo bản năng nhưng mắt vẫn nhắm nghiền, không động đậy, chỉ có những sợi lông mi dài khe rung động.
" Tôi không muốn mọi người nghĩ rằng tôi bắt nạt cô." có tiếng nói của Diệp Hạo Ninh phía trên đầu cô, vẫn có vẻ như chẳng để tâm, nhưng trong một đêm như thế này nó lại vô cùng ấm áp dịu dàng, lại giống như một hơi thở thật khẽ thật trầm.
Thật kỳ lạ! Đã từng có phụ nữ khóc như mưa trước mặt anh, nhưng anh chưa từng như bây giờ, dường như bất lực, không biết phải làm gì.
Ngón tay anh dừng trong không khí vài giây rồi cuối cùng vẫn khẽ khàng trượt qua nơi có nước mắt.
Hứa Nhất Tâm vô cùng tò mò tình hình ngày hôm ấy, rất vui sướng dò hỏi: " Lần trước cậu gặp cái anh kỹ sư Lý đấy, điều kiện anh ta thế nào? Mới hơn ba mươi,đầu tuổi trẻ mà thành đạt."
Truyền xong hai chai nước biển, Tiếu Dĩnh cuối cùng cũng hồi phục được sáu bảy phần, ngồi trong xe của Diệp Hạo Ninh, cô cố ý nghiêng đầu sang một bên, kỳ thực trong lòng hơi xấu hổ,vừa nãy khóc lóc như thế trước mặt anh ta, mất mặt quá!
Hơn nữa lúc này đầu óc đã tỉnh táo rồi, cô đã sớm nhớ ra tên anh ta, nhớ đến vẻ mặt cười mà như không của anh ta dưới ánh đèn trong phòng ăn, cô không thể khẽ thở dài, chỉ mới gặp nhau có hai lần, lần nào cũng làm trò cười cho anh ta, đen đủi quá.
Cuối cùng khi cô xuống xe, anh ta hình như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ cười nhạt, rồi lái xe đi trong anh trăng sáng.
Trong xe càng yên tĩnh, đến điều hòa cũng tắt, Diệp Hạo Ninh quay đầu sang liếc nhìn cô , vừa lúc nhìn thấy hình ảnh phản chiếu mờ ảo trên kính xe, có một chút mơ hồ, nhưng lại làm cho các đường nét càng mềm mại hơn.
Anh yên lặng một lúc rồi mới hỏi: " Nhà cô ở đâu?" Giọng nói rất trầm, dường như biết cô đang ngủ nên không nỡ làm phiền.
Lúc này Tiếu Dĩnh mới choàng tỉnh vội vàng ngồi ngay ngắn lại trả lời: " XX Hoa Viên Hải Thiên." Trong lòng nghĩ, quả thật là ốm thành ngớ ngẩn rồi.
Anh gật đầu, giọng nói bình thường: "Nếu mệt thì cứ ngủ một lúc đi, đến nơi sẽ gọi cô dậy."
Nhưng cô lại mở mắt ra, nghiêng mặt nhìn một lúc rồi đột nhiên mỉm cười : " Thì ra anh cũng rât tốt đấy." Cái con người này, có ngoại hình và khí chất nổi bật như vậy, thì cuộc sống riêng tư chắc chắn vô cùng đặc sắc đây, thế nên có kinh nghiệm chăm sóc phụ nữ phong phú, vì thế mà sự quan tâm chăm sóc cũng ẩn chứa vẻ lặng lẽ, lại càng dễ làm cho người ta cảm động.
Diệp Hạo Ninh không khỏi ngạc nhiên: " Chẳng lẽ trước kia cô vẫn nghĩ rằng tôi là người xấu sao?"
Cô biết thực ra anh không bực mình, khẽ nhướng mày lên, một ánh cười nhẹ trên khóe mắt.
" Không gian xảo không phải là thương nhân mà."
Anh kinh ngạc quay đầu sang nhìn cô, " Ai nói tôi làm kinh doanh?"
Cô nói: " Khí chất giống."
Prev..
1....
28.
29..30..31.
32.
...97..
Next Đến trang: